Bàn tay khô rồi nhưng vẫn cố tình che nửa mặt. Phải có điều gì đó mà không ai được biết khi tất cả bỗng khựng lại lưng chừng. Tuổi thanh xuân bước qua những tên đường thảng thốt. Vô tình để tự vệ. Thỏa thuận để an toàn. Ngày vào trường lạ mặt. Đêm lục đục thoát ly. Hạnh phúc vào đời bằng khung cửa hẹp. Tuổi đôi mươi với những khát khao không tên phải lớn lên một mình trong đêm rồi tàn phai vội vã. Ngọc Hoàng đã cho mình một chọn lựa khác để sống với nó và đắm chìm trong đó. Rất đơn giản thôi như làn khói lam mềm mại tỏa ra từ góc sân nhà. Đẹp như một giấc mơ. Như một người con gái ôm nhọc nhằn kể chuyện thần tiên.
Hoàng Cương lưu bút
Làn khói mịt mù từ trong bếp củi tỏa lan khắp nhà đã được thi vị hoá thành những nốt nhạc mang theo ước mơ bay bổng, khát khao vượt thoát qua nhạc phẩm “Làn Khói Lam” này của Ngọc Hoàng. Những ai đã từng trải qua những tháng ngày khốn khó đó thì có lẽ sẽ hiểu được tâm sự muốn chia xẻ của tác giả. Nét nhạc riêng tư, trẻ trung nhưng đầy ý vị được gói ghém trong lời thơ xúc tích, sâu lắng. Tiếng distorted guitar và violin xen kẽ nhau ở đoạn giữa như lập lại những lời tâm sự kể lể. Cách chuyển hợp âm phong phú trong phần điệp khúc cho thấy dòng nhạc khởi sắc không đơn điệu của tác giả, thích hợp với thể loại ballad của soft rock. Xin giới thiệu cùng bạn nghe nhạc gần xa.
Không ai dám quả quyết con dế chất chứa nỗi buồn hay vui khi nó cất tiếng nỉ non trong đêm . Điều có phần chắc và dễ đồng ý là dế kêu nghe rất da diết. Tiếng nào thay lời chào trước lúc lên đường vào những cánh đồng phiêu lưu bất tận? Tiếng nào thay cho nỗi hoài mong tìm về chốn cũ cùng những kỷ niệm của thời ấu thơ. Cố quên đi thì họa may chứ một khi đã để nó lén lén đi vào tâm tư mà tâm tư đang cô đơn nữa thì sẽ nghe như con Dế chuyện trò suốt đêm. Đừng vội vàng gì với những ước mơ xa xôi khi giấc ngủ đang chậm lại bên ánh trăng, khung cửa. Trên bàn vuông nghiêng bóng những giọt buồn đen vẫn gõ nhịp đều vào đáy ly, rồi khi bàn tay lẻ loi chưa kịp nắm lấy, “Con Dế Sầu” đã uống cạn tự bao giờ.
Recent Comments